truyện mùa hè năm ấy

                                    
                                              

TÁC GIẢ: CÀ RỐT

 "Vũ, ở đầu cuối em tiếp tục tìm ra chị rồi, cần không?"

Bạn đang xem: truyện mùa hè năm ấy

Tin nhắn chỉ vỏn vẹn vài ba kể từ, được gửi đến từ một vài kỳ lạ tạo cho Tuyết Vũ lặng người. Nhịp đập của trái khoáy tim như tốc độ, giờ này việc thay đổi với cô cũng trở thành trở ngại. Đôi tay run rẩy rẩy cố cái địa hình, ánh nhìn dán chặt nhập màn hình hiển thị, dòng sản phẩm lời nhắn như ẩn như hiện nay nhập hai con mắt u buồn, thâm thúy thẳm, góc nhìn vô quyết định, xa tít như chứa đựng cả trời tâm sự.
- - - - -
- Vũ, chị vẽ mang lại em một hình Conan nhé, ngày mai em tiếp tục mua sắm món ăn sáng sủa mang lại chị, chị đem thấy em chất lượng tốt không?

- Ừ, em quá chất lượng tốt, chất lượng tốt gớm ghê. Còn nữa, em từng nào tuổi tác rồi mà còn phải mến gọi truyện tê liệt, thiết bị trẻ con.

Tuyết Vũ đang được triệu tập lên khối mang lại đầu tượng thạch cao nhưng mà thầy vừa phải giao phó mang lại. Cô cần nỗ lực mang lại kì thi đua Đại học tập với thường xuyên ngành design năng động sắp tới đây của tôi. Cánh cổng há đi ra sau này được xem như là cần thiết nhất nhập cuộc sống từng người và cô cũng ko là kẻ nước ngoài lệ.

- Nhưng em mến Conan vì như thế Conan mưu trí, tinh tế bén, đập án tài tình và rất là đáng yêu và dễ thương rất rất giống như em. Chị ko thấy vấn đề này sao?

Tuyết Vũ nhảy mỉm cười sau thời điểm nghe câu đối chiếu vô nằm trong " ko thực tiễn " ấy. Cô ly nhẹ nhõm lên cái đầu lắm trò, nghịch ngợm đang được gối tựa một cơ hội nịnh thần nọt bên trên mồi nhử vai bản thân.

- Em nhưng mà được 1/100 của Conan thì chị cũng nhờ, haha. Em ảo tưởng quá cao đấy.

- Sao chị dám ... Em cắm bị tiêu diệt chị nè.

Ánh nắng và nóng chiều ngả color, xuyên thẳng qua khuông hành lang cửa số của căn chống trọ nhỏ ôm ấp giờ đồng hồ mỉm cười đùa giòn rụm, vang vọng.
- - - - -

Cốc ... ly ... ly ...

Tiếng gõ cửa ngõ như hồi chuông cảnh tỉnh kéo cô thoát khỏi miền kí ức nằm mê mị quay trở lại với thực bên trên. Cô lười biếng,lười nhác nhát nom lên cái đồng thiết bị treo tường, tiếp tục rộng lớn 5h có lẽ rằng Quang - ck mới nhất cưới của cô ấy – tiếp tục về.

Cô và Quang mới nhất kết duyên rộng lớn 2 mon, này cũng là mong ước của Ba Mẹ cô. Vợ ck cô đang được sinh sống nhập 1 căn hộ căn hộ mang lại mướn. Cuộc sinh sống của cô ấy vẫn tiếp tục rảnh rỗi nhạt nhẽo trôi qua quýt từng ngày như color nắng và nóng của một giờ chiều lặn.

Trong bữa cơm trắng tối, Quang nhịn nhường như thấy được sự mệt rũ rời hiện nay bên trên khuôn mặt cô, Anh rằng :

- Em vẫn ko khỏe mạnh hẳn, mai anh lên rằng chị Liên – tổ trưởng – mang lại em ngủ tăng vài ba buổi nữa đấy.

- Em chẳng sao, chỉ với chóng mặt và đau đầu chút thôi, ngủ ở trong nhà cũng ko làm những gì.

- Nhưng anh thấy em ko khỏe mạnh, đi làm việc anh ko yên lặng tâm – Quang luôn luôn đon đả như vậy.

- Có chuyện gì, em tiếp tục gọi anh tức thì, anh chớ nơm nớp. Anh ăn chuồn, thực phẩm nguội không còn rồi – Nói rồi cô gắp miếng cánh gà chiên nước mắm nam ngư cho vô chén anh.

- Là cánh gà em thực hiện, mặc dù nguội vẫn ngon – Quang nheo đôi mắt mỉm cười nom cô.

Tuyết Vũ chợt khựng người khi nghe đến lời nói ấy, đôi bàn tay cố đũa như giới hạn một nhịp, Cô đăm đăm nom Quang, góc nhìn tràn trề nuông chiều, mến yêu.

- - - - -
- Vũ, chị là kẻ ấn tượng nhất bên trên đời sau Mẹ em – Giọng em nhập trẻo, ngọt lịm vang mặt mũi tai cô.

- Lại lẻo mép gì đó, chiếc miệng của em thực hiện kể từ kẹo hả? – Cô liếc nom em cảnh giác. Em là chúa lừa hòn đảo.

- Nịnh đâu nhưng mà nịnh thần, tê liệt là việc thiệt. Có ai thực hiện cánh gà chiên nước mắm nam ngư ngon như chị đâu – Cô biết tỏng nhưng mà, em chính thức lộ thực chất. Em đâu đơn giản tán tụng tặng ai như vậy.

- Lỡ ai thực hiện cánh gà ngon rộng lớn chị người này sẽ ấn tượng rộng lớn chị, ý em là vậy – Cô biết ý trêu chọc em, Cô yêu thương bị tiêu diệt loại khuôn mặt phụng phịu vì như thế bức túng của em.

- Ơ..ơ... Là chị tự động suy nghĩ, em không tồn tại rằng à nha. Vũ, với em chị mãi là kẻ ấn tượng nhất. Giờ thì chị mang lại em ăn một cánh gà ăn trước nha – Em vòng đeo tay ôm chặt eo cô nịnh thần nọt.

- Không mang lại, nhằm em thèm chảy nước miếng luôn luôn, thiết bị hấu ăn.

- Chị đùa xấu xí, biết em thèm gà còn cố ý. Em ko ăn, lát nguội mang lại coi, thiệt uổng phí – Sở dáng vẻ vờ vịt tức giận của em khiến cho cô phì mỉm cười.

- Vậy cánh gà nguội rồi em sẽ không còn ăn? – Cô mỉm cười âm thầm nhập bụng.

Xem thêm: phim kiếm hiệp hay nhất

- Không, ai rằng chứ! Cánh gà chị thực hiện cho dù nguội vẫn ngon tuyệt. Chỉ phải là chị thực hiện, em tiếp tục ăn không còn. Vũ, năn nỉ chị tê liệt, mang lại em miếng chuồn nhưng mà, Vũ, mang lại em chuồn nhưng mà, Vũ...Vũ...
- - - - -
- Vũ ...Vũ ơi ...! Tiếng gọi của Quang văng vọng mặt mũi tai.

Tuyết Vũ như người tỉnh nằm mê, ánh nhìn mơ hồ nước, thất thần. Quang lo ngại sờ tay lên trán cô, chẳng kịp tâm lý về những hành vi kì quái vừa phải xẩy ra. Nóng quá!

- Em lại bức rồi , anh tiếp tục bảo em ko giảm sút bệnh dịch hẳn nhưng mà cứ bảo chẳng sao. Anh fake em về chống ở ngủ.

Cô nhắm nghiền nhì đôi mắt, nhằm đem anh dìu chuồn. Quang ko biết, sau hai con mắt nhắm nghiền tê liệt là cả một hồ nước nước bát ngát to lớn, nhịn nhường như bọn chúng đang được lăn chiêng tăn khêu gợi sóng...

Trong cơn bão đê mê, cô nghe thấy đem người gọi thương hiệu bản thân, người tê liệt vừa phải khóc vừa phải xua theo đuổi cô. Còn cô thì cù sống lưng quăng quật chạy với khuôn mặt nhạt nhẽo nhào nước đôi mắt. Trong tối tối, xen lẫn lộn nhập giờ đồng hồ nấc nghẹn ngào là tiếng thì âm thầm không một ai nghe thấy "Dương ... chị .. van lơn .. lỗi, chị van lơn lỗi..."
o O o

Hôm ni, Quang ý định nằm trong Tuyết Vũ cho tới Công ty tư vấn - design thiết kế bên trong An Phước nhưng mà một người các bạn tiếp tục ra mắt nhằm tổ chức tư vấn mang lại tòa nhà chuẩn bị kiến tạo của tôi. Nhưng ở đầu cuối anh thay cho thay đổi ý định, Tuyết Vũ vẫn ko khỏe mạnh hẳn, anh ham muốn cô được nghỉ dưỡng. Lần trước, vì như thế bận việc làm anh tiếp tục nhằm Tuyết Vũ chuồn 1 mình, hôm tê liệt về cô bị bệnh dịch, cho tới giờ này anh vẫn quên ko căn vặn.

- Chào anh, chào anh ngồi, anh cần thiết gom gì ạ? – Tiếng cô nhân viên cấp dưới căn vặn Lúc anh vừa phải lao vào văn chống.

- Tôi cho tới trên đây nhằm tư vấn - design thiết kế bên trong. Lần trước bà xã tôi đem tới quý doanh nghiệp lớn một phiên rồi – Quang lịch thiệp vấn đáp.

- Anh rất có thể cho thấy bà xã anh thương hiệu gì được không? Để em đánh giá vấn đề người tiêu dùng.

- À, cô ấy thương hiệu Phương Tuyết Vũ. Cô ấy đem tới nhập loại 3 tuần trước đó.

Phương .. Tuyết .. Vũ ... Quang nghe giờ đồng hồ cô nhân viên cấp dưới nhỏ giọng tái diễn một cơ hội kì quái.
- - - - -
"Vũ, đem cần em tìm ra chị tiếp tục quá trễ rồi không? Chị tiếp tục đem mái ấm gia đình, này là nguyên do chị trốn tách không thích bắt gặp em sao?"
...
"Vũ, em đã đi được dò thám chị thiệt lâu, ở đầu cuối thì em cũng nhìn thấy chị."
...
"Vũ, em .. rất rất ghi nhớ chị"

Những dòng sản phẩm lời nhắn nhỏ được gửi tới từ một vài kỳ lạ, tuy nhiên cô lại ghi nhớ rõ rệt cho dù chỉ gọi một phiên vài ba ngày trước tê liệt. Tuyết Vũ nhòe đôi mắt chuồn Lúc gọi cho tới dòng sản phẩm lời nhắn ở đầu cuối. Trái tim điểm lồng ngực cô như bị ai tê liệt uy lực bóp chặt. Cơn nhức xúc cảm kinh hoàng khiến cho cô cảm nhận thấy đau nhức toàn cỗ khung hình. Cô sập người, quỳ rạp bên trên mặt mũi khu đất, trượt nguồn vào cái tủ nhà bếp, loại lạnh giá truyền đi ra kể từ gạch ốp men tường nhà bếp và sàn mái ấm đồng thời tấn công ập nhập khung hình, toàn thân thiện cô run rẩy rẩy, bọn chúng như hít cạn chút mức độ lực ở đầu cuối còn còn sót lại. "Dương ... van lơn lỗi em ... là chị đem lỗi với em ... là lỗi của chị ấy..." – Cô nhâm nhẩm nhập làn nước đôi mắt.
- - - - -
- Vũ, ngày hôm nay chị đến lớp đem mệt nhọc không? Chị đem ghi nhớ em ko nè?

Cũng ngay sát một năm Tính từ lúc ngày cô rời xa em bước đi nhập cánh cổng Đại học tập. Giọng rằng của em vọng đi ra kể từ dế yêu vẫn rõ rệt, nhập trẻo như lúc trước trên đây. Em vẫn luôn luôn linh động, hạnh phúc thực hiện trò chọc đập cô. Cô và em hằng ngày vẫn thường xuyên thì thầm Smartphone cùng nhau, vẫn thức khuya nhằm chat yahoo Lúc cả nhì nằm trong hoàn thiện hoàn thành bài xích luyện.

Em tiếp tục kể mang lại cô nghe những mẩu chuyện trong thời gian ngày của em, chuyện của chị ấy Hạnh con cái bà Tám, chuyện của bà Bông ngoài chợ, chuyện con cái Milu sinh bao nhiêu con cái chó con cái, vân vân và vân vân. Em rằng đầy đủ những loại bên trên trời bên dưới khu đất, rồi lại luyên thuyên với cô về sau này em tiếp tục nhập Sài gòn học hành, sẽ tiến hành mặt mũi cô như xa xưa...Còn cô, tiếp tục kể mang lại em nghe chuyện bên trên lớp học tập, chuyện về những chuyến xe cộ buýt, những người dân láng giềng nhập sản phẩm trọ nhỏ...

Và ngày nào thì cũng thế.

Nhưng ngày hôm nay, cô không thể thể trạng nào là nhằm trêu đùa nằm trong em nữa.

- Hôm ni chị tương đối mệt nhọc một tí, lượng bài xích luyện nhiều quá ấy nhưng mà.

- Vậy hả? Chị mệt nhọc lắm à, vậy chị tắm cọ rồi ngủ sớm chuồn nha, ngủ một giấc dậy chị tiếp tục thấy chất lượng tốt rộng lớn tê liệt, nha chị – Giọng em tràn trề lo ngại.

- Chị chẳng sao. Em tiếp tục học tập hoàn thành không còn bài xích luyện ko, còn gần đầy 1 mon nữa là em lao vào kì thi đua Đại học tập rồi tê liệt – Cô nhẹ nhõm rằng vày giọng thông thường nhất rất có thể.

- Tất nhiên là hoàn thành rồi, em là ai cơ chứ - Cô mỉm mỉm cười, khuôn mặt lênh láng thỏa sức tự tin của em như đang được hiện nay trước mặt mũi.

- Rồi, biết em chất lượng tốt rồi. Vậy cô bé xíu tài năng, em đem Chịu đùa với tôi một trò đùa ko, ai bại người tê liệt có khả năng sẽ bị gọi là con cái khỉ con cái - Cô vờ vịt hạnh phúc.

- Trò gì vậy ạ, em tiếp tục gọi chị là con cái khỉ mang lại nhưng mà coi - Em thỏa sức tự tin thử thách.

- Trò đùa "Ai Chịu đựng chất lượng tốt hơn" - Cô đột nhiên thấy thương em quá dỗi.

- ...
- ...
Em luôn luôn thơ ngây và hồn nhiên, em luôn luôn tin tưởng tưởng những gì cô rằng. Cô cảm nhận thấy bản thân thiệt tệ Lúc cần sử dụng phương án này nhằm lừa gạt em.

"Nhưng em tiếp tục ghi nhớ chị bị tiêu diệt tổn thất thì thực hiện sao" nghe em thốt đi ra những tiếng ấy nhưng mà tim cô nhức quá, trong cổ họng nghẹn ứ lại, đôi mắt cô cay xè. Em ham muốn cô tin tưởng tưởng, ham muốn cô yên tâm, ham muốn cô mến yêu, nên em đơn giản bị cô lường gạt. Em của cô ấy thiệt ngốc nhưng mà...

Xem thêm: nói dối

Một người vô tư lự, hạnh phúc, hớn hở sẵn sàng mang lại niềm hạnh phúc chuẩn bị cho tới. Một người ngồi nức nở mang lại những đau khổ nhức chuẩn bị xẩy ra...

Thế gian ngoan, đem bao nhiêu chữ "tình" được gọi thương hiệu một cơ hội đầy đủ vẹn...

Còn tiếp!